3 năm trước, có một đứa lên xe tăng về nhà chồng, 3 năm thật là nhiều thay đổi, cố gắng thích nghi cả từ nhiều phía, và tổ ấm nho nhỏ của mình đã có thêm thằng Bim Bim bắng nhắng, bướng bỉnh. Mình sẽ cùng nhau vượt qua mốc 5 năm lần thứ nhất nhé, chồng yêu.
Bim về ở với ông bà ngoại đã hơn 3 tháng, Bim đã lớn hơn hẳn, nhiều trò hơn hẳn, nói nhiều hơn, hắn nhớ ba mẹ nhiều hơn. Hắn có điệu cười bất hủ khi thấy mẹ giơ điện thoại lên chụp.
Nhắm tịt hết cả mắt
Rát thích đi giày, dép của người lớn :)
Phàm ăn nên gặm cả bắp ngô
Thích được cõng, phải khó khăn lắm hắn mới chịu xuống
Mình thích người đàn ông quàng cái khăn vặn thừng thế này, rất đàn ông, rất đẹp, bắp tay chàng khỏe mạnh dẻo dai như những múi vặn thừng trên chiếc manly!. Khăn này quàng cũng rất dễ, nếu quàng khéo trong áo vest, nó sẽ như một cái cổ áo len được đan cầu kỳ. Sau cùng mình thích cả mấy mũi bìa được đan bằng mũi hạt gạo, đẹp một cách hoàn hảo.
Đấy là tiếng Bim gọi mẹ cách đây 1 tháng, lần đầu tiên mẹ nghe Bim gọi mẹ qua điện thoại mẹ xúc động gần khóc, giờ cứ cầm điện thoại lên, Bim ghé vào tai: A (nghĩa là A lô, mẹ tự dịch thế), rồi gọi Mẹ, Bim bây giờ nói được nhiều lắm rồi, hầu như dạy từ nào là Bim nói được từ đấy, nhưng chỉ nói được 1 từ một, ví dụ như đồng hồ thì Bim nói: hồ, tích tắc thì kêu: tích, thời tiết thì kêu: tiết.... vốn từ của Bim giờ khá phong phú, phải lên đến 40 - 50 từ rồi, hôm nào cũng có từ mới để biểu diễn cho mẹ nghe, đặc biệt hôm nọ xem bóng đá với ông, hắn còn hô: Vào oooo rất to và dài, giống hệt cổ động viên chuyên nghiệp. Bim rất quấn ba mẹ, mỗi lần ba mẹ về là Bim không rời nửa bước, lúc nào cũng cười hớn hở, làm cho ba mẹ đi làm không yên tâm, lúc nào cũng nhớ Bim, Bim mà không thấy ba mẹ ở nhà là đi khắp nhà gọi, rồi lật chăn gối lên tìm (mẹ hay chơi trốn tìm với Bim bằng cách chùm gối lên mặt mà), thương và nhớ Bim quá đi thôi! Chỉ còn 2 ngày nữa là mẹ gặp Bim yêu của mẹ rồi nhỉ?
Tháng vừa rồi con ốm mấy trận, sụt mất 1kg quý báu, ông bà ngoại vỗ mãi mới lên được một tẹo mà Bim lại vừa sốt, vừa đi ngoài, khổ thân Bim, mẹ chạy long lên vừa đi làm, vừa về quê dỗ dành Bim để Bim khỏi nhớ mẹ, Bim vừa khỏi là mẹ lại phải nhổ rễ lên để tiếp tục công cuộc chiến đấu. Thực ra lúc Bim ốm là chuỗi ngày mệt mỏi của mẹ, vừa phải lo việc nhà cửa, vừa phải làm việc, vừa phải chăm con, đã có lúc dường như bắt mẹ phải chọn lựa, đương nhiên là mẹ chọn Bim của mẹ rồi nhỉ? Bim khỏi ốm, mẹ đi làm được vài hôm thì mẹ lại ... lăn quay ra ốm, ốm bê bết, không nhấc người lên được, đến bây giờ vẫn đang ôm máy tính ở nhà để dưỡng bệnh, cuối tuần cũng không về được với Bim, thôi, đến thứ 5 này rồi ba về đón Bim lên ở với mẹ nhé! Mẹ nhớ Bim lắm!
Bim bị về quê từ đợt ba bị ốm, lại sắp sửa chuyển nhà nên ba mẹ quyết định cho Bim ở với ông bà ngoại đến Tết, sau đó mẹ sẽ đón Bim về cho đi nhà trẻ, vì giờ mẹ bận quá, mà chẳng có người giúp việc, mẹ lại đang chạy doanh số cuối năm, thôi, Bim chịu thiệt thòi vậy nhé! Nhiều đêm ngủ chẳng có Bim bên cạnh, nhớ Bim đến cháy lòng, mà giờ chỉ được về với Bim ngày chủ nhật, chẳng dám ngủ qua đêm cạnh Bim vì sợ khi mẹ đi rồi Bim lại đòi mẹ buổi tối thì ông bà biết kiếm đâu ra. Bù lại Bim có bao nhiêu bạn ở quê, ngày nào cũng lê la khắp xóm, nhà ai cũng vào, lục lọi chán rồi đi ra, Bim biết bao nhiêu con vật: chó, mèo, gà, lợn, cóc, trâu, ngan, vịt... và thỉnh thoảng còn gọi chúng nữa, biết là Bim nhớ mẹ nhưng mẹ con mình cùng cố gắng nhé!
Bim ngồi giữa sân nghịch gì thế hả con?
Nhớ mẹ quá, con mút núm ti giả mẹ ạ
Hai ba con tung tăng dắt nhau đi chơi, thấy mẹ chụp ảnh là nhăn mặt làm trò.
Anh bị cúm A (chưa biết có phải H1N1 hay không), Bim bị di tản về quê với ông bà ngoại, Em ở lại chiến đấu cùng Anh. Sáng sớm hai vợ chồng chạy từ bệnh viện Đại học Y sang đến bệnh viện Nhiệt đới để khám, ôi giời là đông, chen nhau khám cúm, đã ốm lại càng ốm hơn, Em sốt ruột vì Anh luôn sốt cao, toàn 39 độ, thỉnh thoảng lại có ca cấp cứu. Chờ đợi mệt mỏi đến gần 12h mới xong, cúm A rồi Anh nhá! Mà bệnh viện chẳng còn chỗ nữa đâu, chuyển sang Xanh Pôn này, đến Xanh Pôn thì bị từ chối vì đã hết chỗ nhận rồi, họ cho đơn thuốc rồi ... về nhà tự điều trị. Em không yên tâm nên cùng Anh đi vài bệnh viện nữa, cuối cùng được nhận ở Thanh Nhàn. Hai đứa mệt phờ, thế này thì không bệnh cũng thành bệnh. Mà đâu có được yện, khu vực cách ly chẳng có chỗ mà ních người vào, toàn 2 - 3 người một giường, hơi người ngột ngạt, đợi mãi thì y tá mới ra cặp nhiệt độ, vẫn 39 độ, mãi sau mới sang phát cho 2 viên Tamiflu, 2 viên Paracetamol, 1 gói Oresol, ở nhà Em cũng cho Anh uống được, thôi, về nhà Anh nhé! Để tối nay anh được ngủ ngon. Và bây giờ Em đang ngồi ở ngoài canh cho Anh ngủ. Ngủ ngon rồi chóng khỏe, chồng yêu của Em!