Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

December 17, 2008 BIM BIM




Bim Bim được sinh vào ngày 3/8/2008, ngược với ngày Quốc tế phụ nữ, không biết sau này đi học, con có bị các bạn gái trêu không nhỉ? Nhưng thôi, mẹ không lo xa nữa, sau này con tự đối phó được, con nhỉ?
Con sinh sớm hơn do với dự định 18 ngày, lúc đó mẹ đã chuẩn bị sẵn đồ để trong 1 cái giỏ, 1 cái vali để ba mang đi theo khi mẹ vào bệnh viện, ba mẹ cũng đã đến bệnh viện thăm các phòng, mua tất cả các đồ cho con, con thấy không, ba mẹ chuẩn bị rất kỹ cho con đấy, ba mẹ mong gặp con từng giờ mà.
Chiều thứ 7, mẹ đi khám định kỳ, thấy con đang ngủ ngon lành trong bụng mẹ, bác sĩ nói con chưa có dấu hiệu sinh, mẹ và ba lại lượn qua bệnh viện để xem phòng cấp cứu ở chỗ nào, tối về mẹ nhớ là xem phim Chaos, mẹ đi tắm và đi ngủ, thì đột nhiên ... con muốn ra đời, lúc đó mẹ chưa hề bị đau đâu nhé, mẹ rất bình tĩnh, còn ba cứ cuống cuồng lên gọi chú Hai và ông nội, cả nhà cuống cuồng gọi taxi đưa mẹ vào bệnh viện.
Vào bệnh viện đã hơn 12h đêm, chú Hai và ba đi làm thủ tục nhập viện và nhận phòng cho mẹ, mẹ vào phòng có 4 giường, 3 giường kia các cô đã sinh em bé hết rồi, mẹ mong đến lúc bế con trên tay quá, nhìn các bà mẹ thật hạnh phúc.
Hơn 1h, bác Thiện Yên gọi điện động viên (lúc đó các bác đang ở Yên Bái), nói là anh Mickey lỳ lắm, bác Yên vào viện nửa đêm mà 14h hôm sau anh mới chịu ra, mẹ yên tâm nằm chờ cơn đau.
Mẹ dặn ba không được gọi điện về cho ông bà ngoại, đợi đến sáng mới gọi nhưng ba sốt ruột quá gọi luôn, bà ngoại liền gọi điện cho mẹ động viên, hơn 2h sáng mẹ mới thấy hơi hơi đau bụng.
4h sáng, mẹ bắt đầu đau bụng nhiều, dữ dội, các cơn đau càng gần hơn, mẹ không kêu đâu nhé, chỉ nghiến răng, nhắm mắt và hơi run lên thôi, ba ngồi bên cạnh chẳng biết làm gì chỉ biết chờ mẹ hết cơn đau, mà lạ thật, mẹ chỉ đau hơn 1 phút, sau đó lại bình thường như chưa hề đau, mẹ gọi điện cho bác sĩ, bác sĩ bảo sẽ lên truyền dịch cho mẹ.
Gần 5h sáng, các cơn đau chỉ cách nhau 5phút, mẹ biết con sắp ra rồi, mẹ sang phòng sinh, phòng sinh rất rộng và sạch sẽ, có cô y tá tên Linh rất xinh và tươi tắn, có bác sĩ Nguyệt nhẹ nhàng vẫn khám định kỳ cho mẹ, thật sự là mẹ không hề sợ mà rất tự tin, nhưng đúng là quá đau, đau đến mức mẹ không biết gì, chỉ nghe bác sĩ dạy cách rặn rồi cố làm theo bác sĩ nói thôi, bác sĩ động viên mẹ rất nhiều, ba con đứng ở gần đầu mẹ cũng hỗ trợ mẹ sinh ra con đấy.
Vì con nằm lệch bên phải nên 1 cô y tá khác phải hỗ trợ mẹ đẩy con ra, 5h25 phút sáng, mẹ đã hoàn thành nhiệm vụ, con ra đời và khóc oe oe, suýt nữa thì ba mẹ cũng bật khóc, mẹ thấy mình thật vĩ đại. Và như một phép màu, con ra đời là mọi cơn đau dường như biến mất, từ lúc đấy cho đến lúc về phòng riêng, mẹ và ba không rời mắt khỏi Bim Bim bé bỏng của mẹ.

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2008

December 16, 2008 Ăn trưa thân mật




Trưa nay ăn trưa với mấy chị em, nhưng chợt nhớ là điện thoại của mình chẳng lưu cái hình nào cả, thôi đành cho hình bánh pizza lên và chờ entry từ chị LVB và bọn khỉ kia vậy.
Bọn kia về update tình hình đi, nhanh lên.

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008

Entry for December 11, 2008 Poncho móc




Dạo này hàng hoá ế ẩm, chẳng đi khách hàng nhiều, chủ yếu là đòi nợ, kết quả mấy ngày ngồi chơi ở công ty là Poncho trắng này đây, bon chen len từ lâu mà giờ mới dùng, đúng là mình không nhớ thời bao cấp thế nào nhưng AX bảo là mình toàn tích trữ như thời bao cấp, nhà lúc nào cũng một đống len sợi, đồ thêu thùa, làm hoa hoét.... mình gọi chung đấy là đồ đồng nát.
Len này thích lắm, mềm và trắng lấp lánh như tuyết.
Người mẫu là em cùng công ty, mãi mới bắt nó tháo ra được, hú vía :D.

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

Con trai yêu của mẹ




Cho tạm ảnh con trai lên đã, đến giờ con sắp thức dậy rồi, lúc khác viết cho con nhé!

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2008

Chăn móc cho con




Đây là món đồ đầu tiên mẹ tự tay làm cho con yêu. Mới đầu mẹ định làm bằng 7 sắc cầu vồng cơ, nhưng ở nhà chẳng đủ len màu đó, mẹ lười đi mua nên con dùng tạm chăn này nhé! Nhất định khi nào đấy mẹ sẽ móc cho con cái khác đủ cả 7 sắc cầu vồng. Con là cầu vồng trong lòng mẹ.
Bây giờ con hay đạp lắm, và hay bắt nạt mẹ lắm đấy, nhiều khi mẹ muốn ngủ mà con đạp suốt, mẹ xoa bụng nựng con mãi mà con vẫn không chịu yên, lại còn chuyện con không chịu cho mẹ nằm nghiêng nữa chứ, lưng mẹ mỏi nhừ mà vẫn không được thay đổi tư thế, hihi, mẹ chỉ "kể tội" con thế thôi, chứ con thích thế nào mẹ cũng chiều hết.

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2008

Chuot con




Chuột con của ba mẹ sẽ được sinh vào tháng 8 này, mong con lắm.
Từ hồi có bé chuột, mẹ hay lo nghĩ linh tinh, lo cho con lắm, thế mới biết làm cha mẹ thật là khó.
Bây giờ con đạp mẹ nhiều lắm rồi, nhiều hôm đạp vẹo cả bụng mẹ, buồn cười lắm cơ. Mà không hiểu sao con thích nằm sang bên phải bụng mẹ, nhiều hôm thấy con trườn sang bên phải, làm cho bụng mẹ lệch hẳn.
Mẹ đọc sách thấy bảo là mẹ nên nằm nghiêng sẽ tốt, nhưng hình như con không thích mẹ nằm nghiêng hay sao í, mỗi lần mẹ nằm nghiêng là con lại đạp, mẹ nằm ngửa ra con lại không đạp nữa, con của mẹ thế là có cá tính phết rồi đấy nhỉ
Ah, tên con sẽ là gì nhỉ? Mẹ thích con mang đệm của ba, sau khi lựa chọn thì thấy tên liên quan đến ba khó quá, mấy tên này đang nằm trong danh sách chờ con ra đời này: Nguyễn Trường Minh hoặc là Nguyễn Trường Long, con thích tên nào hơn hả con yêu?

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2007

Noi voi con ve to quoc

Tớ chưa có con, và bài này cũng chẳng do tớ viết.
Nói với con về Tổ Quốc
Hôm nay con là người trẻ tuổi nhất trong đoàn biểu tình phản đối TQ xâm lược Việt Nam. Lần đầu tiên con đi biểu tình. Lần đầu tiên bố muốn dạy con bài học về tình yêu Tổ Quốc.

Bố định sẽ viết “ Tổ Quốc” sau khi xem xong chương trình thời sự của VTV để nghe ngóng động thái chính thức từ phía chính phủ sau sự kiện này.

Vẫn biết là là vô vọng và đến cuối chương trình không hiểu sao bố đã thiếp đi (Con vẫn biết là bố chưa bao giờ đi ngủ sớm)... Hình như bên tai bố còn vẳng tiếng ông phó thủ tướng kêu gào đội mũ bảo hiểm để…bảo trọng?!

Thật hãi hùng trong giấc mơ bố nhìn thấy có hai Tổ Quốc. Một Tổ Quốc của bố con mình. Nơi có đảo Ngọc Vừng với lũ chim ruồi có mỏ nhọn và rất dài. Nơi có bầy cá nhiều màu bơi tung tăng dưới biển Ninh Vân.

Nơi chúng mình có những lần trượt cát vô cùng lý thú ở mũi Né. Nơi có Đà Lạt mây bay lẫn trong bờm ngựa…

Còn một Tổ Quốc khác của các chú công an, những người lạnh lùng nhìn những người đi biểu tình như tội phạm. Những người xua đẩy bố con mình ra khỏi vỉa hè 46 Hoàng Diệu, một con đường mang danh một người dân Việt đã tuẫn tiết khi đất nước bị nạn ngoại xâm.

Chúng ta đã bị đẩy khỏi đường biên của tình yêu nước bằng những lời quát tháo, hích đẩy và cả những lời nói ngớ ngẩn. Một chú mắt trợn ngược nói như quát: Chỉ có các ông các bà biết yêu nước? Yêu nước phải đúng pháp luật chứ!?

Bố tiếc cho thái độ ứng xử của những người ra lệnh và những người chỉ biết thừa lệnh. Để có uy quyền như cảnh sát Anh ( một nước dân chủ và giàu có) hay đàng hoàng như quân cảnh Nepal (một quốc gia đói nghèo, độc tài) cũng cần phải mất nhiều thời gian.

Nhưng mà thôi Phim ạ, chuyện đó nhỏ, chúng ta bỏ qua. Hôm nay bố muốn trao đổi với con về Tổ Quốc- Chiến Tranh và Thái độ của chúng ta.

Dân tộc Việt Nam

Bố không nhớ rõ ai đó đã từng ví dân tộc ta như nàng Kiều. Nay ngã vào tay Sở Khanh, mai không thoát Tú Bà, mốt thoảng qua chút danh giá Từ Hải… Một số kiếp trầm luân đầy ô nhục.

Chúng ta từng chịu 1000 năm Bắc thuộc, hơn một trăm năm Pháp thuộc và hơn nửa thế kỷ bị Trung cộng, Nga Xô, Mỹ xâu xé.

Thế hệ ông bà con từng cay đắng vì câu thơ: "Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa". Ôi sao có một thời người ta ngây thơ, hồn nhiên đến vậy.

Ít nhất thì cũng phải để cho những kẻ xâm lược hiểu rằng đi cướp đất không phải là việc thò tay vào túi quần đùi.

Thực lòng bố nhìn đất nước ta mấy chục năm qua thật giống như những quân cờ trong cuộc chơi của những đại bá mà thôi. Những quân cờ trong bàn cờ bố con mình vẫn chơi sau mỗi bữa ăn. Những quân cờ chẳng thể tự nó làm nên chiến thắng.

Chúng ta có Tổ Quốc. Chúng ta phải gìn giữ nó. Nhưng chúng ta đừng điên khùng hoằng dương thần chiến tranh. Nói như nhà thơ Nguyễn Duy, người thua trận đầu tiên luôn là người dân chúng ta. Huân chương ái quốc thì đỏ rực trên ngực những người… xa trận mạc, không bao giờ gần mũi tên hòn đạn. Máu ở đây còn hoa ở đâu?

Trên blog của mình chú Huy Đức có đưa ra bài học Thái Lan một dân tộc tự hào là không phải đương đầu những đế quốc to.

Bố đã từng mua cho con những robot rất đẹp trên đường Rama 2, con đường mang tên ông vua mở đầu cho lịch sử của dân tộc Thái với những hòa ước Bồ, Hà, Anh. Lịch sử dân tộc Thái hôm nay được viết lên từ hòa bình.

Vậy bố viết những dòng chữ này có gì mâu thuẫn với việc đưa con đi biểu tình không? Câu trả lời là : Không!

Lúc này đây, dù ông Lê Dũng có nói chúng ta tụ tập, hoạt động chưa có phép thì chúng ta phải có tiếng nói, hành động của mình để có áp lực cho bản thân và cả cộng đồng cùng tìm kiếm những giải pháp tốt nhất trong việc bảo vệ chủ quyền đất nước.

Ít nhất thì cũng phải để cho những kẻ xâm lược hiểu rằng đi cướp đất không phải là việc thò tay vào túi quần đùi.

Biểu tình để làm gì?

Cuộc chiến bảo vệ chủ quyền chắc sẽ cam go lâu dài và chẳng dễ dàng chút nào. Chúng ta đi biểu tình để ít nhất cũng “hiểu” và… “cảm thông” với những “khó khăn” trong nội bộ những người cầm quyền.

Có nhóm thân Mỹ. Có người thân Trung cộng. Có những người trong số họ đang được chính Trung cộng bảo hiểm cho chiếc ghế quyền lực. Ở Bắc Hàn có người trong số họ còn cầm văn bản và đọc ê a câu: “Nhân dịp này tôi đề nghị chúng ta nâng cốc”.

Cảnh biểu tình hôm 9/12/2007
Hàng trăm người đã tới tham gia biểu tình

Có những người thật tươi tắn ở xứ Phù Tang khi khói hương chưa tan lạnh trên nấm mồ bao người xấu số ở cầu Cần Thơ. Có người còn lên truyền hình đổ vấy cho phương pháp tính toán sai về mức độ của tình trạng lạm phát …Những người này hạnh phúc thật. Chắc vợ con họ chẳng bao giờ phải đi chợ với cái đầu đầy toan tính, với cái miệng leo lẻo mặc cả như mẹ của con.

Chúng ta đi biểu tình cũng là để có cơ hội bộc lộ rõ mình hơn.

Bố dốt tiếng Anh. Trước khi viết khẩu hiệu bố đã cẩn thận gọi điện cho một chú giỏi tiếng Anh để biên tập lại. Vậy mà chúng ta đã viết gì? "Truong Sa- Hoang Sa of Viet Nam".

Khi hình ảnh của chúng ta được pốt lên không biết bao tờ báo và blog thì cũng là lúc bố cay đắng, nhục nhã khi đọc được một comment: đại diện cho trí thức VN là thế này sao? Chúng ta kém cỏi từ câu nói, từ chữ viết. Chúng ta thua ngay từ những phút khát khao chiến thắng nhất.

Vậy là bài học đầu tiên bố con mình phải học là tự nhìn nhận lại bản thân, nhìn nhận lại Tổ Quốc, nhìn nhận lại phép hành xử của kẻ yếu trong thời loạn lạc. Khi thiếu tri thức, nghèo tiền bạc chúng ta phải nhẫn nhục nhiều, nhiều năm để học cách chiến thắng thôi con ơi!

Khi viết đến đây bố đọc được lời một số người kêu gọi chiến đấu hay loan tin họ đã đánh sập một vài trang web của Trung cộng. Con có đồng tình không? Riêng bố thì không!

Đau thương và mất mát

Bố nhớ lại những ngày đau thương năm 1979. Bao người dân đã gục ngã trước mũi súng kẻ thù. Ở hậu phương bọn học sinh như bố và tất cả mọi người cứ hát váng bài ca "Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới..." Đài tiếng nói VN phát đi phát lại "Sức mạnh của người VN chúng ta" - bài xã luận đăng trên báo Nhân Dân của ông Hoàng Tùng.

Cần phải học cách để trở thành một dân tộc lớn. Lúc đó chúng ta sẽ tính sổ Tam Sa mà không phải đổ máu dân đen.

Bố không kìm được nước mắt khi nhớ lại bác Minh con đã khóc khi kể về những người đồng đội trong hải đoàn của bác đã chết thảm trước đại pháo của hải quân Trung cộng ở Trường Sa năm 1988. Kể từ đó đến nay, hải quân ta vẫn không đủ sức vượt qua hình ảnh của những tấm bia tập trận của hải quân Trung cộng.

Làm sao để họ không bắt nạt khi mình thua kém về mọi điều? Đã đánh phải thắng. Đánh để thua thì chỉ nướng dân chứ không phải là yêu nước. Con hãy tự nghĩ về việc cần làm của mình.

Bản thân bố sẽ tiếp tục đi Trung Quốc nhiều hơn để hiểu vì sao Trương Khiên mở đường sang Tây vực? Vì sao Trịnh Hòa vượt Ấn Độ Dương? Vì sao Lý Bạch viết thơ... say?

Sáu năm qua bố đã đi từ Thượng Hải qua Cam Túc Đôn Hoàng, từ đáy bể tắm của hoàng hậu Trung Hoa tới đỉnh Everest, từ hạ nguồn tới thượng nguồn Hoàng Hà hay nhiều điểm quan trọng của Vạn Lý Trường Thành...

Bố luôn tự hào là một trong những nhà báo có nhiều bài viết nhất về văn hóa Trung Quốc. Cần phải học cách để trở thành một dân tộc lớn.

Lúc đó chúng ta sẽ tính sổ Tam Sa mà không phải đổ máu dân đen. Phải tìm mọi cách để dụ người Tàu vào một thế trận nào mà ở đó sức mạnh của người VN chúng ta là vượt trội!

Bài học ấy ông Lý Thường Kiệt vẫn để lại ở gần đền bà chúa Kho nơi gia đình mình hay đi lễ. Bài học ấy ông Trần Hưng Đạo còn cất dưới đám cỏ bên bờ sông Lục Đầu Giang nơi con vẫn hay vầy bùn mỗi lần bố con mình đi Kiếp Bạc. Bài học ấy ông Trần Khánh Dư vẫn để lộ trong những con sóng vỗ mạn tàu những lần bố con mình lang thang Vân Đồn...

À tí nữa thì quên, thứ bảy tuần trước chúng mình đạp xe một vòng quanh hồ Tây. Chúng mình đọc lại rất nhiều tư liệu lịch sử. Con có kế nào như Khổng Minh Không lấy hết đồng đen của Tàu đúc một cái chuông xong rồi lùa con trâu đại bá xuống đáy hồ Tây chơi một lần cho đã. Học xong bài đi rồi nghĩ kế nhá! Bố đợi!