Chủ Nhật, 11 tháng 2, 2007
Entry for February 11, 2007
Thứ Tư, 10 tháng 1, 2007
DANG KY KET HON
Tớ cứ tưởng phải nộp tờ khai đăng ký kết hôn 1 tuần sau mới được đăng ký chính thức, nên chỉ có mình AY ra phường nộp giấy, ai ngờ đang ở nhà thì AY gọi ra phường để ký giấy, chạy vội ra phường, thấy AY đang chờ người yêu, hehe.
10 phút sau, ký cái roẹt vào giấy, chẳng có cảm xúc gì đặc biệt, 10 phút sau nữa, mình mới định thần được mình vừa ký cái gì. Ối giời, mình vừa chính thức có 1 đời chồng. 10 phút trước là gái chưa chồng, 10 phút sau đã bị đeo gông. Hức hức.
Từ bây giờ có lẽ không gọi là Anh yêu nữa, mà phải chuyển sang Anh xã mất rồi
Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2007
CHONG CHENH
Anh vẫn bảo nó là, đừng viết những suy nghĩ thực của mình lên cho mọi người biết, nhiều người không hiểu sẽ nghĩ không hay? Ô hay, dù sao người ta cũng nghĩ đúng cơ mà, thì việc gì phải dấu cơ chứ.
Chông chênh, vâng, nó đang cảm thấy chông chênh, không biết có phải là cảm giác "tiền hôn nhân" như con bé bạn nó nói không, khi quyết định lấy anh, nó vẫn có cảm giác mơ hồ không vững chãi, dù biết rằng, nếu không phải là anh, thì nó sẽ chẳng quyết định một việc quan trọng của cuộc đời: Làm vợ một người. Nó lấy anh vì tình yêu chứ không phải vì muốn tìm một điểm tựa để tựa cuộc đời của nó vào, nhưng nhiều khi nó cũng không biết đấy có phải là tình yêu của cuộc đời nó không? Vì thỉnh thoảng, nó vẫn tự hỏi: Không biết mình làm thế có đúng không? Không biết làm thế anh có nhanh chán nó không? Và nếu anh mãi như thế, tình yêu của nó có bị chết đi không? Anh sẽ đi bên nó dù có bất cứ chuyện gì xảy ra? Vẫn có quá nhiều câu hỏi mà nó chưa có câu trả lời.
Nó là đứa đa cảm, nhưng bây giờ lại dấu mặt dưới một lớp vô tư, nên nhiều khi anh làm tổn thương nó mà anh không hề biết (cũng có thể anh biết), và điều làm nó lo sợ hơn cả, là càng sau nhiều lần bị tổn thương, tim nó bớt nhói đau hơn, nó khóc ít hơn... Có phải tình yêu của nó với anh đang chết dần đi? Hay bây giờ, nó phải tập thói quen sống mà không đa cảm nữa?
Yêu anh và lấy anh, nó đã phải thay đổi nhiều thứ, để phù hợp với anh hơn. Nhiều khi nó cũng giật mình, chợt khó nhận ra nó ngày trước, nhưng hình như nó chấp nhận tất cả sự đổi thay để có được niềm vui và nụ cười hài lòng của anh, tuy thỉnh thoảng nó vẫn nuối tiếc, vẫn day dứt về một thời đã xa ngoài tầm tay của nó.
Thứ Ba, 5 tháng 12, 2006
WEBSITE CUOI
E hèm, hìhì, mời mọi người ghé www.thaosa.traucau.vn nhé! Trang web đang được hoàn thành, nhưng đã bắt đầu đón khách từ bây giờ rồi đấy ạ.
Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2006
ANH CUOI
Khi nào rảnh, mình sẽ viết lại quy trình chụp ảnh cưới cả ngày, từ 6h sáng đến 7h tối để mọi người biết là có bộ ảnh đẹp (như của mình ) mình và AY đã vất vả như thế nào nhé! Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người đã giúp em có được bộ ảnh cưới này
Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2006
CHUAN BI DAM CUOI
Chỉ còn 2 tháng nữa là mình và bạn ấy làm đám cưới, vì sao lại gọi là "bạn ấy" ư? Tại mình và bạn ấy học chung đại học, gọi là bạn quen rồi, với lại mình thấy gọi là bạn ấy nghe thân thiết và tình cảm lắm, nhỉ, "bạn ấy" nhỉ?
Sáu năm quen và yêu nhau, thế có gọi là lâu không nhỉ? Mình thì chẳng thấy lâu tẹo nào, vì mình thấy đám cưới chỉ là thủ tục thôi, chứ hai đứa mình đã là một phần không thể thiếu trong cuộc đời của nhau rồi, kể cả những lúc cãi nhau (đôi nào mà chả có những lúc cãi nhau), mình cũng thấy là không thể rời xa nhau được, không thể từ bỏ nhau được, phải không "bạn ấy"? Nhưng nói vậy thôi, mình cũng mong đến đám cưới lắm, để mình chính thức là VỢ của bạn ấy
, nghe từ VỢ cứ lạ lạ làm sao ấy nhỉ, chắc bạn ấy cũng có cảm nghĩ giống mình.
Bây giờ bạn ấy đang đi công tác, đến cuối tháng 12 mới về cơ, mình đang tranh thủ làm vài món đồ cho phòng cưới: hoa voan, gối tựa, tranh treo trong phòng, hôm nào xong, mình sẽ up lên nhé!
Ah, bọn mình đã chụp ảnh cưới rồi đấy, nhưng chưa lấy được, mình đòi up lên blog thì bạn ấy bảo là ảnh riêng tư, bạn ấy không muốn public trên blog, thế thì mình sẽ cho lên photobucket vậy.
Thứ Tư, 15 tháng 11, 2006
Thêu - Niem dam me khong dut
Ngay từ khi còn nhỏ, nhìn thấy cô mình thêu, mình đã thích mê với những màu sắc, những sợi chỉ óng nuột, nhưng hồi nhỏ mẹ chỉ bắt học và học nên đành ngậm ngùi nhìn từ xa. Cứ tưởng thêu thùa chỉ là thoáng qua, gặp một lần và đi qua như bao nhiêu thứ mình thích đến và lại đi, nhưng không, khi đã ra trường, vào SG làm việc, mình và thêu thùa lại gặp nhau, lần này quyết liệt và mạnh mẽ hơn hẳn, bây giờ mình nghĩ, có lẽ thêu là cái nghiệp sẽ đi theo mình suốt, giống như mọi người trong hội mình nói: Nghiện càng ngày càng nặng, chỉ có nghiện nặng lên thôi, chứ không dứt được.
Đầu tiên là mình học thêu truyền thống ở nhà văn hóa Phụ nữ, sau đó là đến Tu viện trên đường Tú Xương học, thời gian sau thì bận quá nên toàn học ở nhà một chị dạy ở Tu viện, cứ sáng chủ nhật là mình lại hăm hở vác đồ nghề đến nhà chị ấy học, gần 1 năm sau thì tay nghề mình cũng lên kha khá, ấy không tin à? Ấy nhìn bức hoa Chóc tớ thêu ở trên ấy, chính tay tớ thêu đấy nhá, gần 1 tháng mới xong, nó lại còn được giải của Hội Thêu Thùa đấy (một giải bé thôi, nhưng vẫn là giải, nhở ? )
Sau rồi trong khi tìm mẫu thêu trên mạng, mình tìm thấy Hội thêu thùa, đúng như cá gặp nước, từ đấy đến giờ, mình chưa dứt khỏi thêu lấy 1 tuần, cứ có cái gì liên quan đến thêu là cũng phải ngó một cái, sờ một cái, có những thứ mua như chưa bao giờ được mua... Nhưng mà thôi, âu cũng là cái ... liễn, có một niềm đam mê trong đời cũng là hạnh phúc chứ sao.
